Có những buổi chiều thu, gõ cửa lòng ta không phải là tiếng gió heo may, mà là cái se lạnh ngẩn ngơ của mùa Vu Lan tìm về. Giữa dòng đời cuồn cuộn vội vã, mùa Vu Lan như một khoảng lặng cất lời thức tỉnh, nhắc nhở mỗi người con dừng lại, hướng về hai đấng sinh thành – những người đã dành trọn cả cuộc đời để làm bóng cây che mát cho con.

Công ơn Cha Mẹ, nói bao nhiêu cũng chẳng thể vơi, viết bao nhiêu cũng không sao xiết. Tình yêu của Mẹ là dòng sông êm đềm, lặng lẽ bồi đắp phù sa cho đời con từ những ngày thơ bé. Đó là đôi bàn tay gầy guộc chắt chiu từng gáo nước mát, là bờ vai gầy gánh cả gian lao để con được tròn giấc ngủ. Còn tình Cha lại như ngọn núi thẫm màu, lặng thầm và vững chãi. Cha ít khi nói lời yêu thương, nhưng giọt mồ hôi rơi xuống vai áo bạc màu, những nếp nhăn xếp chồng nơi khóe mắt chính là thứ ngôn ngữ sâu thẫm nhất của tình phụ tử. Chúng ta lớn lên bằng sự hy sinh thầm lặng ấy, bằng những đêm Mẹ thức trắng khi con sốt, bằng những sớm Cha thức dậy từ khi sương đêm còn chưa tan.
Rồi con trưởng thành, bay đến những vùng trời xa rộng. Con học cách đi qua những giông bão cuộc đời, nhưng đôi khi lại quên mất rằng ở nơi quê nhà, tóc Mẹ đã điểm bạc, mắt Cha đã mờ đi theo năm tháng. Mùa Vu Lan về, gài lên ngực áo một bông hồng đỏ hay trắng, lòng ta lại cuộn dâng một nỗi niềm khao khát: khao khát được trở về, được ôm lấy bờ vai gầy guộc gánh nặng thời gian, và được tự tay chăm sóc Cha Mẹ từ những điều bình dị nhất.
Chăm sóc đấng sinh thành đôi khi chẳng cần những điều lớn lao xa xỉ, mà nằm ngay trong sự thấu hiểu, ân cần hàng ngày. Là khi ta đỡ lấy đôi bàn tay run run của Mẹ, nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt lăn dài vì xúc động ngày đoàn tụ, hay lau vệt mồ hôi trên vầng trán hằn sâu vất vả của Cha. Trong những khoảnh khắc nghẹn ngào ấy, từng chiếc khăn giấy TiLo mềm mại, dịu nhẹ như thay lời muốn nói. Cầm trên tay tệp giấy TiLo mịn màng, êm ái như vòng tay âu yếm, ta nhận ra rằng sự ân cần cũng cần bắt đầu từ những điều nhỏ bé và tinh tế nhất. Như cái ôm êm dịu gạt đi giọt lệ mừng vui, TiLo gửi gắm trọn vẹn tình yêu thương và sự nâng niu đến làn da đã nhuốm màu thời gian của Cha Mẹ.
Mùa Vu Lan này, khi thắp nén tâm hương tri ân nguồn cội, mong bạn hãy dành nhiều hơn những phút giây bên Cha Mẹ. Đừng chờ đến khi mắt mờ chân mỏi mới vội vã tìm về. Hãy yêu thương, trân trọng và mang đến cho đấng sinh thành những chăm sóc dịu dàng nhất mỗi ngày – đơn sơ, chân thành nhưng đong đầy ân tình như chính sự vỗ về từ TiLo.
Trích “Chuyện của TiLo”
#ChuyencuaTiLo #Chuyện_của_TiLo #TiLo #TiLoVietNam #GiayTiLoVietNam
